Khi người ta không trân quý sách

SGGP
Từ hồi đi học, tôi hay đến các nhà sách cũ. Ở đó, tôi bắt gặp không ít sách có những chữ lưu niệm như ngày và nơi mua sách, dòng kỷ niệm về cuốn sách đó, sách thuộc gia đình nào, sách có chữ đề tặng, kể cả những cuốn sách có dòng tự sự đầy tình cảm…

Không rõ vì lý do nào đó, một cuốn sách có thể từng được chủ nhân nó yêu quý, đã bị thải bỏ, trở thành một thứ ve chai hoặc bán đi như một món hàng không còn mấy giá trị. Thi thoảng có nhà văn, nhà thơ phiền lòng rằng, đứa con tinh thần yêu quý của mình vốn được trân trọng tặng một người nào đó nhưng lần hồi đã lạc loài ra chốn nhân gian.

Chính tôi cũng có đôi lần “ngậm đắng nuốt cay” khi ngẫu nhiên thấy sách của mình tặng một người với bút đề trân trọng lại được mang tặng cho người khác hoặc bị bỏ rơi rớt đâu đó như một thứ giấy vụn. Lúc đó lòng cứ nghĩ, thà người ta cho mang món đồ gì không có vết tích riêng tặng thì mình không xót, đàng này khi những nét chữ còn ràng ràng ra đó.
Dĩ nhiên, chúng ta cũng nên loại trừ vài trường hợp. Có một số người “có điều kiện” nên đã bỏ tiền làm sách, rồi cố mang tặng ai đó. Người được tặng cũng không nhớ tới cuốn sách, hoặc không muốn lưu lại, nên lần hồi cuốn sách đã ra đi. Hay cá nhân nào đó mang bộ sưu tập của mình tặng cho người khác, cho trường học, thư viện vì họ không có điều kiện lưu trữ.

Dĩ nhiên, chúng ta cũng cân nhắc với những người thích sưu tập sách theo phong trào, họ cố gắng tìm những cuốn sách đình đám, best seller, sách của những tác giả tên tuổi, ấn bản quý hiếm… để trưng bày trong nhà, cốt có một tủ sách hoành tráng chứ không phải để đọc, để nghiên cứu. Với họ, sách có thể được trân quý, như một món hàng có giá trị, mà cũng có thể chẳng có chút tình cảm nào, bởi họ chẳng buồn đọc qua mục lục để xem sách viết về cái gì.

Khi nói về sự trân quý sách, ta có thể nhìn ở 2 khía cạnh: ham/yêu thích đọc sách và trân trọng những cuốn sách cụ thể. Trong điều kiện hiện nay, người ta không nhất thiết phải học từ sách, bởi có nhiều phương thức học tập khác có hiệu quả không kém, như học từ internet, từ các trang cộng đồng, từ mạng xã hội, từ trường lớp (khi mà việc học từ xa, học qua video chat… trở nên phổ biến).

Chúng ta cũng không nên vội cho rằng ai đó ít đọc sách, không ham đọc sách là ít kiến thức. Nhưng, trong một thái độ cụ thể đối với sách, ta ít nhiều có thể đánh giá về một con người. Sự xem thường sách là biểu hiện ít chịu “nạp” cái mới, ít đào sâu tìm hiểu nghiên cứu.

Mà không có “đầu vào” thì đầu ra sẽ dần kém chất lượng, khó gợi mở những ý tưởng, sáng kiến mới. Với sách được tặng, việc không quý sách có thể cũng được xem là không quý người tặng sách, một biểu hiện của sự lợt lạt tình cảm?

TRỊNH MINH GIANG (quận 3, TPHCM)

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

“Gửi bố mẹ thân yêu”: Mạnh dạn bày tỏ tình cảm với bố mẹ

“Gửi bố mẹ thân yêu”: Mạnh dạn bày tỏ tình cảm với bố mẹ

Trong khuôn khổ chương trình giao lưu ra mắt sách Gửi bố mẹ thân yêu vào chiều 18-10 tại Đường sách TPHCM, tác giả Tuấn Đức cùng ca sĩ Phạm Quỳnh Anh đã có những chia sẻ hữu ích và thú vị trong việc bày tỏ tình cảm với bố mẹ - vốn là một việc tưởng đơn giản nhưng lại không dễ dàng.

Phim

Âm nhạc

Hồng Hải - “Người đàn bà hát” nồng nàn, da diết với nhạc Trịnh

Hơn 60 năm qua, đã có biết bao nhiêu người hát nhạc Trịnh. Mỗi người đến với Trịnh và hát Trịnh theo một cách khác nhau. Hồng Hải - người được yêu mến đặt cho cái tên "Người đàn bà hát" sau 20 năm đắm mình với nhạc xưa đã ra album đầu tay gồm 12 ca khúc được Trịnh Công Sơn viết trong 10 năm 1962 - 1972. Chặng đường mở ra bằng Hành hương trên đồi cao (1962) và khép lại bằng Vẫn nhớ cuộc đời (1972), đó cũng là một hành trình người nghệ sĩ đi tìm bản thể của mình.

Mỹ thuật

Sân khấu

Sáng tác

Mùa lũ

Tôi không sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi hàng năm phải oằn mình gánh chịu bao nhiêu trận bão lũ. Nhưng, ký ức tuổi thơ tôi về một trận lụt duy nhất năm ấy đến nay chưa khi nào thôi ám ảnh.