Thơ lẻ của Đặng Nguyệt Anh

SGGP
Đọc những câu thơ mềm mại của nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh viết vài năm gần đây, ít người dám tin chị đã qua tuổi cổ lai hy từ lâu. Thanh xuân lắm giăng mắc thì thi ca dung dăng, cũng lẽ thường. 

Tuy nhiên, khi màu tóc phiền muộn ganh đua sắc trắng mây trời mà vẫn nhẹ nhõm vần điệu, quả thật rất hiếm. Cầm tác phẩm Thơ lẻ do NXB Hội Nhà văn ấn hành, thấy mừng cho nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh còn nguyên nguồn cơn mơ mộng: Đêm qua trăng ghé sân nhà/ Gặp nhau/ Mới nhận ra là chị em.

Thơ lẻ của Đặng Nguyệt Anh ảnh 1
Hơn nửa thế kỷ sáng tác, nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh có một bửu bối luôn mang theo, chính là con sông Ninh ở quê nhà Nam Định. Con sông Ninh dẫu đổi bao dòng nước lắng đọng phù sa hay ồn ào dông bão, vẫn cứ hiện hữu như tình nhân trong thơ chị. Con sông Ninh náo nức chảy qua thời son trẻ: Tháng Giêng/ Sao quá vội vàng/ Sông Ninh bối rối/ Ngỡ ngàng mùa yêu và con sông Ninh lặng lẽ chảy vào đêm tha hương: Sông Ninh vẫn tít mù xa/ Tôi thương tôi/ Kẻ nhớ nhà/ Mộng du.

Thơ lục bát Đặng Nguyệt Anh không cần cầu kỳ uốn lượn chữ nghĩa mà vẫn gây xao xuyến, cả lúc chị bày tỏ day dứt: Thần thơ Thánh chữ kiếp này/ Cũng không đổi được một ngày thảnh thơi, hoặc lúc chị thong thả bùi ngùi: Người còn hành khất/ Sông mê/ Ta về thiền/ Giữa bộn bề/ Tương tư. Một nỗ lực được nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh đưa vào thơ lục bát là ngắt nhịp để tạo ra những khoảng trống thẩm mỹ: Ngày thương mến ấy/ Đã xa/ Chiều nay mưa gió/ Một ta/ Một đò.

Cắc cớ thú vị, nếu không dùng lục bát thì thơ Đặng Nguyệt Anh có mịt mờ dư âm phía đám đông rộn ràng không? Không hề. Khi bất chợt sốt ruột rời khỏi khuôn thước lục bát, thì chị lại có những ý tứ khá mạnh mẽ và ấn tượng, để cảnh tỉnh sự tha hóa: Đồng bạc đảo điên/ Lòng người lún mãi, để nhắc nhở nỗi đắng cay: Gió đâu thốc ngược triền sông Đuống/ Chở nỗi đau này đến kiếp sau.

Nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh dịu dàng và khiêm nhường. Chị không có cao vọng chức phận và chị cũng không có mưu cầu danh lợi. Chị tự gánh lấy trách nhiệm tận tụy gắn bó với thơ “đôi khi phải mài nhan sắc để được những câu thơ đến với người đọc và ở lại trong lòng họ”. Chị chắt chiu từng khoảnh khắc: Tóc thơm hương bưởi/ Trên vai nắng gầy để không ngừng thao thức tìm kiếm tri âm: Đường ơi/ Sao lắm nẻo đường/ Lòng ơi/ Sao lắm tơ vương hỡi lòng?

Hành trình thơ của nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh không vụt sáng, không chói gắt. Chị bền bỉ chinh phục độc giả qua từng tập thơ Trường ca Mẹ, Nếu anh biết được, Sông Ninh, Bâng khuâng chiều, Ru lời ngàn năm, Trời em áo lụa... Và chị đã trở thành một tác giả có công chúng của riêng mình.
Ở tuổi 75, nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh bộc bạch: Mải mê thơ phú, thành thơ thẩn/ Nặng gánh văn chương, nhẹ bước trần/ Bạc tiền, danh lợi đều không hám/ Suốt đời thanh thản tích nghĩa nhân… 

LÊ THIẾU NHƠN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Cuốn sách “Võ Văn Kiệt - trăm năm trong một chữ Dân” bao gồm 32 bài viết hầu hết chưa từng được xuất bản của nhiều tác giả

Ra mắt sách Võ Văn Kiệt - trăm năm trong một chữ Dân

Ngày 8-12, tại Hà Nội, Viện lãnh đạo ABG phối hợp cùng Trung tâm Kinh tế châu Á - Thái Bình Dương (VAPEC) tổ chức tọa đàm và giới thiệu cuốn sách “Võ Văn Kiệt - 100 năm trong một chữ DÂN”. Sự kiện ra mắt sách nhân kỷ niệm lần thứ 100 ngày sinh cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt (23-11-1922 - 23-11-2022).

Phim

Hợp sức cho mùa phim Tết 2023

Thay vì cạnh tranh khốc liệt như các mùa phim tết trước đây, hầu hết các nhà làm phim đều nhìn nhận điều quan trọng nhất là làm thế nào để lôi kéo khán giả ra rạp. 

Âm nhạc

Khai mạc Lễ hội Âm nhạc Quốc tế TPHCM - Hò dô 2022

Tối 9-12, TPHCM khai mạc Lễ hội Âm nhạc Quốc tế TPHCM – Hò dô lần 2 năm 2022. Chương trình do Ban Tổ chức kỷ niệm các ngày lễ lớn TPHCM tổ chức, Trung tâm Ca nhạc nhẹ TPHCM, Công ty Cổ phần Lễ hội Việt Nam, Công ty Cổ phần Beyond Communication, Công ty Cổ phần VFB E&M phối hợp thực hiện. 

Mỹ thuật

Sân khấu

Sáng tác

Sức mạnh của niềm tin

Giờ ra chơi, sân trường đông và ồn như ong vỡ tổ nhưng ở một góc nhỏ trong lớp, mọi người vẫn ngồi lại khá trật tự. Có những cô cậu bé ham chuyện trò hơn ham vui tụm năm tụm bảy ngồi lại ở đó. Đó là góc dành cho những câu chuyện còn hấp dẫn hơn ngàn lần những trò chơi ngoài kia. Thi thoảng cả đám cười ré lên hoặc sôi nổi trao đổi điều gì đó, nhưng lúc này thì lặng im phăng phắc. Chỉ có giọng Harry trầm bổng.