Kỷ niệm 115 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19-5-1890 – 19-5-2005)

Bác Hồ thích ngâm thơ

NSUT Trần Thị Tuyết

Một ngày chủ nhật cuối mùa hè năm 1962, tôi được vào ngâm thơ phục vụ Hồ Chủ tịch. Khi chiếc ô tô đón tôi đỗ lại trước cổng Phủ Chủ tịch, tôi xuống xe và vào phòng khách. Anh Vũ Kỳ, thư ký của Bác Hồ, đã đứng chờ tôi. Anh nói: “Lát nữa Bác tới cô ngâm thơ cho Bác nghe nhé. Cô đã chuẩn bị ngâm bài gì chưa?”. Tôi trả lời: “Dạ thưa anh, em định ngâm mấy bài trong tập Nhật ký trong tù của Hồ Chủ tịch ạ”. Anh gật đầu: “Thế thì cô chuẩn bị cho tốt nhé” - “Vâng ạ!”… Anh lắng tai nghe rồi nói: “Bác đến đấy”. Tôi cũng chú ý và nghe có tiếng dép rất nhẹ. Anh Kỳ đứng dậy. Tôi cũng đứng dậy theo. Bác bước vào phòng khách. Tôi vội chào Bác theo “kiểu cổ điển”: “Lạy Bác ạ!”. Bác cười rồi hỏi: “Cháu đợi Bác có lâu không”? - “Dạ thưa Bác cháu mới tới chừng mười phút thôi ạ”.
 
Bác ngồi xuống chiếc ghế bành rồi hỏi thăm sức khỏe của mẹ tôi, chồng con tôi, đặc biệt là Bác hỏi thăm đứa con lớn của tôi bị bại liệt hai chân bây giờ ra sao. Tôi vừa trả lời Bác vừa băn khoăn không hiểu sao Bác lại biết tôi có đứa con bại liệt. Trước tình thương bao la và tấm lòng đôn hậu của Bác, tôi cảm động muốn khóc. Sau này tôi mới biết là anh Vũ Kỳ đã kể với Bác về hoàn cảnh gia đình tôi.
 
Bỗng anh Kỳ lên tiếng: “Thưa Bác, hôm nay cô Tuyết vào ngâm thơ cho Bác nghe, xong rồi mời Bác ra hội trường xem phim Công phá Bá Linh ạ”. Bác cười bảo tôi: “Ồ thế thì cháu Tuyết ngâm thơ cho Bác nghe đi rồi Bác cho cháu cùng đi xem phim”. Tôi vô cùng sung sướng, liền chọn mấy bài thơ mà tôi thích để ngâm cho Bác nghe.
 
Sau các bài Trên đường đi, Ngắm trăng, Lính ngục đánh cắp chiếc gậy, Không ngủ được… tôi định ngâm thêm mấy bài nữa thì Bác nói: “Hôm nay cháu ngâm rất hay nhưng hãy nghỉ đã kẻo mệt, để dành khi khác ngâm tiếp. Giờ thì Bác, chú Kỳ và cháu đi xem phim”... Tôi đến ngồi chiếc ghế sau lưng Bác. Bác quay người lại cho tôi 5 cái kẹo và bảo: “Nhà cháu có 5 người, vậy mỗi người 1 cái” – “Cháu xin Bác ạ!”. Sau đấy ít phút tôi đã được bật lửa cho Bác hút thuốc. Đêm đó tôi trằn trọc không sao ngủ được vì sự xúc động lúc ban chiều.

NSUT Trần Thị Tuyết

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Đừng nhân danh lòng tốt

Đừng nhân danh lòng tốt

Những ngày qua, việc kênh Hẻm Radio biến mất trên YouTube thu hút sự quan tâm và băn khoăn của không ít người. Bởi vốn dĩ, giữa rất nhiều kênh trên YouTube dùng đủ chiêu trò với mục đích “câu view” kiếm tiền thì Hẻm Radio là một kênh hiếm hoi lựa chọn hướng đi hẹp: đọc sách. 

Phim

Âm nhạc

Sân khấu

Trăm năm sân khấu dù kê

Ra đời vào thập niên 1920, nghệ thuật sân khấu dù kê đến nay đã có khoảng 100 năm hình thành và phát triển. Đây là loại hình kịch hát độc đáo của cộng đồng người Khmer Nam bộ, được công chúng đón nhận. 

Sách và cuộc sống

Khi người nổi tiếng đeo khẩu trang

Ngày 29-10, tại Đường sách TPHCM đã diễn ra chương trình giao lưu triển lãm tranh và ra mắt sách Khẩu trang và người nổi tiếng của họa sĩ Lê Sa Long do NXB Tổng hợp và Hội Mỹ thuật TPHCM tổ chức.  

Sáng tác

Mẹ nào cũng thương con

Khoa không nhớ mặt má. Hồi ấy Khoa được ti những giọt sữa non đầu tiên, được má ẵm bồng u ơ ru ngủ, được tay má nhè nhẹ thả xuống thau nước ấm áp mỗi chiều…, là mẹ nuôi nói vậy chớ thằng nhỏ hơn tháng tuổi nhớ được gì. 

Mỹ thuật

Sức sống dòng chảy nghệ thuật dân gian trong tranh đương đại

Triển lãm Không có gì ở đằng sau (Nothing Behind, diễn ra từ ngày 21 đến 26-10 tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam) của họa sĩ trẻ Bùi Thanh Tâm - một trong những người tiên phong trong việc đưa tác phẩm ra quốc tế - đã đem đến những cảm xúc tươi mới trong dòng chảy nghệ thuật dân gian.