Người già sợ cô đơn

SGGP
“Phải giữ kỹ, để lỡ có đi đâu lạc thì người ta biết mình có người thân, có con cái, có gia đình”, bà dứt lời, mưa trút xuống càng lúc càng nặng hạt.

Người già luôn cần được trò chuyện và chia sẻ mỗi ngày  từ con cháu trong gia đình

Người già luôn cần được trò chuyện và chia sẻ mỗi ngày từ con cháu trong gia đình

Nhóm người trú mưa bên hiên quán cà phê bất chợt cũng chùng lòng, mấy cô cậu thanh niên đang bấm điện thoại cũng dừng lại, nhìn bà cụ với ánh mắt đầy chia sẻ. Trong lúc đó, ắt hẳn sẽ có người đang nghĩ về những người lớn tuổi trong gia đình họ. 

1. Gần 8 giờ tối, người đổ ra phố đi bộ Bùi Viện ngày càng đông, mấy chỗ giữ xe phía đầu đường Bùi Viện giáp với đường Trần Hưng Đạo cũng gần hết chỗ, nhân viên liên tục dắt xe cho khách. Chỗ giữ xe kế quán cà phê, cả gia đình bốn người, anh chồng đang dẫn xe cho khách, chị vợ thu tiền giữ xe, chị hai trông chừng, đếm lại số xe, người mẹ già gần 80 tuổi ngồi ngay cạnh đó, tay ôm khư khư một cái túi nhỏ.

Vài hạt lắc rắc, rồi chợt ào xuống, cơn mưa không báo trước, khiến khách ra phố đi bộ lật đật tìm chỗ trú. Hiên quán cà phê khá rộng, gần hai mươi con người chen chúc, bà cụ cũng kê cái ghế ngồi sát mép tường, cô con dâu che thêm cây dù sợ mưa tạt ướt bà.

- Chị hai cầm dùm em cây dù che cho mẹ, để em lấy cơm.

- Cơm chị mới đem ra còn nóng hổi luôn đó, em ăn luôn đi.

Cà men cơm, canh bí nấu đuôi heo với thịt kho còn nóng hổi, bốc khói. Chén cơm chan chung với canh, thịt kho để trên cùng. Bà cụ huơ tay: “Thôi, nhiêu đây được rồi, đừng bỏ thêm nữa, mẹ ăn hông hết đâu, bỏ mứa uổng lắm”. Cô con dâu thuyết phục tiếp: “Thêm miếng nữa nha mẹ, mẹ ăn ít quá khuya lại đói bụng”; chị hai tiếp lời: “Bữa nay có em nói mới chịu ăn thịt đó, chứ thường ngày mẹ ăn có chút xíu, thịt cá gì cũng hông chịu hết trơn”.

Mưa nặng hạt nên cũng tạt vào hiên quán cà phê chút đỉnh, chị dâu - em chồng vẫn đứng che ô, bà cụ ngồi ăn cơm ngon lành. Bà cụ ăn cơm, nhưng tay vẫn giữ chặt cái túi nhỏ, cô con dâu buộc miệng: “Mẹ đưa con ôm cho, mẹ ăn cơm cho thoải mái”. Bà cụ nhất định không đưa. “Hổng có tiền bạc gì đâu, giấy tờ tùy thân của mấy đứa, mẹ phô tô ra rồi đi đâu cũng ôm theo bên mình vậy đó”, chị hai vừa cười vừa nói với cô em dâu. Bà cụ chợt dừng chén cơm, vỗ về cái túi, rồi nói: “Phải giữ kỹ, để lỡ có đi đâu lạc thì người ta biết mình có người thân, có con cái, có gia đình”. Bà dứt lời, mưa trút xuống tầm tã hơn, và dường như có một chút cảm xúc gì đó vừa len lỏi qua nhóm người trú mưa bên hiên. Mấy cô cậu thanh niên, cũng ngừng bấm điện thoại nhìn bà cụ với ánh mắt đầy chia sẻ.

2. Có lẽ không chỉ người già, mà bất kể ai trong chúng ta dù có mạnh mẽ đến đâu, có quen với việc làm mọi thứ một mình đi chăng nữa, cũng sẽ có lúc sợ cô đơn, sợ một mình, sợ không có người thân. 

Còn nhớ hồi đi học, vì sắp thi nên cô giáo cho bài tập khá nhiều, tôi ở lại làm bài đến hơn tám giờ tối, về đến nhà thì đã chín giờ, nhưng mẹ tôi vẫn chờ và chưa ăn cơm. Tôi sốt ruột hỏi, sao mẹ không ăn trước, bởi mẹ tôi vốn đã quen ăn cơm chiều sớm, vì bao tử mẹ ăn khuya thì khó tiêu. “Mẹ chờ con về ăn luôn, ăn một mình buồn lắm”, mẹ tôi lúc đó cũng chỉ vừa ngoài 40, tuổi đó thì đã già cả gì đâu, nhưng mẹ tôi cũng không thích ăn cơm một mình, vì nó mang cảm giác buồn và cô đơn lắm.

Có muôn vàn lý do từ công việc đến bạn bè, rồi những mối quan hệ cá nhân, mà đôi lúc chúng ta thường dùng từ “bận” để giải thích cho việc quên đi những người già trong nhà cũng cần chia sẻ. Nội tôi cho đến ngày mất, bà vẫn luôn miệng dặn đám nhỏ: “Làm gì làm cũng nhớ về nhà nói chuyện với tao nha bây, có buồn bực gì nội cũng nghe tụi bây kể hết”. Thầy giáo của tôi cũng hay nói, người già có xu hướng trở lại như đứa con nít, dễ xúc động và rất cần chia sẻ, dù chỉ là ngồi nói chuyện phiếm với con, cháu trong nhà cũng khiến họ cảm thấy vui.

Những bận rộn của cuộc sống, rồi khoảng cách thế hệ, khiến người trẻ dần ít chia sẻ với những người lớn trong nhà. Cũng như bà cụ trong câu chuyện trên, ông bà, cha mẹ chúng ta họ cũng đang già đi mỗi ngày và họ cũng sợ cô đơn, sợ không người thân, không gia đình. Hãy dành vài phút mỗi ngày để nói chuyện nhiều hơn với những người lớn trong nhà, đôi khi chúng ta sẽ không đồng điệu được với nhau trong tất cả mọi chuyện, nhưng hãy nói ra để cảm nhận bên cạnh chúng ta luôn có một gia đình, có những người thân luôn sẵn sàng lắng nghe. Đừng để ai cô đơn, nhất là những người thân yêu của mình.

THIÊN THANH

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Khách tham quan đường nhiếp ảnh nghệ thuật

TPHCM có Đường nhiếp ảnh nghệ thuật đầu tiên

Sáng ngày 25-11, Hội Nhiếp ảnh TPHCM khai mạc “Đường nhiếp ảnh nghệ thuật” (trục đường Đồng Khởi, quận 1, bắt đầu từ trụ sở Sở VH-TT TPHCM đến công viên Chi Lăng), trưng bày triển lãm ảnh với hai chủ đề: “Thế giới qua ống kính nhiếp ảnh” và “Thành phố tôi yêu”. 

Phim

Nữ đạo diễn 9X thắng giải phim tài liệu quốc tế

Hà Lệ Diễm là đại diện duy nhất của Việt Nam vừa được vinh danh giải thưởng cao quý tại LHP tài liệu quốc tế Amsterdam (IDFA) - LHP tài liệu lớn nhất thế giới được tổ chức từ năm 1998.

Âm nhạc

Dự án nghệ thuật đường phố Saigon Urban Arts 2021

Saigon Urban Arts 2021 là dự án nghệ thuật quốc tế vừa được khởi động tổ chức bởi Viện Pháp tại Việt Nam, Viện Goethe tại TPHCM, trong khuôn khổ Quỹ Văn hóa Pháp - Đức phối hợp cùng Hội đồng nghệ thuật Thụy Sĩ Pro Helvetia.

Sân khấu

Cuộc thi viết hát ru, hò, lý Gió đưa gió đẩy

Đây là hoạt động văn hóa được Hội đồng Anh hỗ trợ nhóm Cultura Fish (Hiếu Văn Ngư) thực hiện, nằm trong khuôn khổ dự án Di sản kết nối, nhằm bảo tồn và phát triển các loại hình di sản nhạc và phim của Việt Nam, đặc biệt chú trọng đến các giá trị văn hóa nghệ thuật không được nhiều người biết đến và có nguy cơ mai một. 

Sách và cuộc sống

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung ra mắt tuyển tập 300 bài hát thiếu nhi

Ngày 20-11, tại Đường sách TPHCM, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung đã có buổi giao lưu và chia sẻ đến khán giả của mình nhân dịp ra mắt 2 tuyển tập nhạc 300 bài hát thiếu nhi20 năm sáng tác âm nhạc Nguyễn Văn Chung do NXB Đồng Nai ấn hành.

Sáng tác

Thu sang nhớ cốm làng Vòng

Tôi xa Hà Nội thấm thoát đã gần 6 năm. Khoảng thời gian đủ dài để ủ men nỗi nhớ. Bởi Hà thành là nơi tôi gửi gắm quãng đời thanh xuân tươi đẹp nhất của mình. 

Mỹ thuật

Giọt nước mắt rơi vào trong tranh

Thành phố vượt qua những ngày “mưa bão” từ cuộc chiến chống dịch, các hoạt động dần được nới lỏng…, nhưng nỗi buồn cứ len lỏi, tưởng chừng như mới hôm qua. Đó là dòng nước mắt từ những cuộc đời có thật rơi vào từng đường cọ, nét vẽ của họa sĩ Lê Sa Long.