Phỏng vấn một cái còi

- Thưa anh, tại sao thân hình anh nhỏ bé, thậm chí còn được gọi là “còi”, mà sự lên tiếng của anh lại đầy uy lực?

- Bản thân tôi không có sức mạnh. Người ta sợ tiếng của tôi, chẳng qua vì sợ người có quyền thổi. Mỗi khi một tiếng còi ré lên, có thể quyết định diễn biến của một pha bóng, thậm chí cho lên dĩa cả kết quả của một trận đấu.

- Người đó chính là trọng tài bóng đá?

- Chớ còn gì nữa. Hồi xưa trọng tài chỉ mặc mỗi áo đen, giờ trọng tài mặc xanh đỏ tím vàng đủ thứ. Nhưng danh xưng “vua áo đen” vẫn còn hiện diện. Tuy vậy, ở xứ mình, trọng tài chỉ thực sự là vua khi thổi tí toét những tràng còi méo.

- Méo là đổi trắng thay đen, bẻ cong thành thẳng, hay thổi có thành không, không thành có?

- Các thể loại đó đều có đủ. Rồi từ cái còi, người ta có thể thổi ra nhà, đất, xe cộ. Nhờ thổi còi méo, người ta lập được liên minh áo đen, do ông trùm dẫn dắt. Bởi thế, người đang ngồi ở xa tít mà điều khiển được tiếng còi của người đang chạy trên sân. Ở một nền bóng đá xây nhà từ nóc, người ta hoàn toàn có thể điều khiển còi bằng… phong bì!

- Nhưng phải có ai đó ở trên ông trùm áo đen đó nữa chớ?

- Có, nhưng câu hỏi này sẽ bị chặn lại bằng câu hỏi bự hơn nhiều: “Chứng cứ đâu?”.

TƯ QUÉO

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Chơi sòng phẳng

- Bóng đá xứ mình đã ra sân ở World Cup. Đâu phải là futsal thì kém cạnh so với bóng đá sân lớn, vì đối thủ cũng toàn những đội cứng cựa. Ở sân chơi cấp độ thế giới, thắng được một trận thì không thể gọi là ăn hên. 

Giao thông - Đô thị

Quy hoạch

Sự kiện & Bình luận

Nghệ thuật và trách nhiệm xã hội

Nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh từng là chủ đề gây tranh cãi cách đây từ rất lâu. Cho đến nay, câu trả lời cho câu hỏi đó vẫn là đáp án mở. Đặc biệt, trong bối cảnh xã hội có nhiều vấn đề khác biệt như hiện nay, câu chuyện làm nghệ thuật như thế nào, càng bức thiết hơn.