Bao giờ cho đến Tháng Mười

Bao giờ cho đến Tháng Mười

DƯƠNG TRỌNG DẬT

Hội làng. Ảnh: A.T.

Em lại hát câu “Bao giờ cho đến Tháng Mười”
Giọt nước mắt chợt đóng băng
Máu người thành nước lã
Ai đã đánh cắp trái tim
Tôi rối bời giữa chân chân, giả giả
Em diễn với chính mình
Hay đang dấn thân vào sàn diễn một cuộc chơi?

Tôi hiểu nỗi đau của em
Trong bể khổ cõi người
Những năm tháng gian nan ai chả có một thời thiếu cơm, lạt muối
Em ăn tô mì “không người lái” đến trường
Tôi ôm cái bụng rỗng không
Trần mình giữa nắng khát mùa hè trong kinh niên cơn đói
Em khóc bên nồi chè
Tôi vui với củ khoai lang sùng chỉ đáng nấu cháo heo

Quá khứ truân chuyên có ai chẳng nghèo đâu
Nghèo gạo nghèo cơm
Nên nghèo cả ngôn từ, ứng xử
Em thèm một tiếng gọi con
Thèm sự vuốt ve mỗi khi đi học về
Tôi cố tránh những trận đòn nhừ tử
Khi không bỏ buổi học cuối tuần giữa vụ gặt tha hương

Em đau nỗi đau
Bị bố mẹ bỏ rơi khoán trắng cho nhà trường
Tôi được thả rông quanh năm tối mặt với đất bùn và lớn lên như cây cỏ
Ngày lấy chồng
Em mơ chiếc nhẫn một chỉ vàng
Một giấc mơ thật nhỏ
Giấc mơ của tôi khiêm tốn hơn nhiều
Mơ bố mẹ có thể tặng quà cưới cho mình
vài tút thuốc Điện Biên

Tôi hiểu nỗi đau một thời
Cả nỗi đau của chính em
Nhưng không hiểu nỗi đau của người sám hối
Cái sự thật em đưa ra đong đếm được bao nhiêu
So với nỗi đau chúng sinh giữa hồng trần cát bụi?
Em đau nỗi đau của mình
Sao không hiểu nỗi đau của mọi người
Nỗi đau của những người ruột thịt xung quanh?

Quá khứ đi qua ai cũng đều có phần máu huyết của mình
Sao nỡ đổ lỗi cho nhau
Chỉ mình ta vô tội?
Lời sám hối sẽ không thể là sám hối
Khi người ta quá yêu bản thân hơn tất cả mọi thứ trên đời
Và hằn học với nhân gian

Bao giờ cho đến Tháng Mười?
Cho tôi lại gặp em
Để những quả tim mù lòa bừng thức
Để cái đạo lý làm người
Không chỉ là lời răn đạo đức
Mọi người lại rưng rưng
Nhìn bóng cô Duyên mảnh mai sáng trong trước sân trường
Và lá cờ đỏ sao vàng
Bay trong gió heo may

Sài Gòn - Đêm mất ngủ
Chớm đông/2006
______________________

Nếu…

KHUYNH DIỆP

Nếu chẳng may trái đất vỡ tan rồi.
Em làm thế nào để đến với anh?
Sự hồi hộp hay lưỡi dao sắc lạnh
Cắt vào tim muôn triệu đời thường.

Và như thế, anh có còn sống nổi
Khi mùa đông cây úa màu xanh
Khi xuân đến hoa trong vườn ngập nắng
Khi hạ về đốt cháy phía đồng anh.

Như giọt sương run rẩy đầu cành
Sợ trận bão bất ngờ ập xuống
Nếu trái đất làm nụ hôn, chờ đợi
Hãy nhẹ nhàng khi chạm làn môi.

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Đừng nhân danh lòng tốt

Đừng nhân danh lòng tốt

Những ngày qua, việc kênh Hẻm Radio biến mất trên YouTube thu hút sự quan tâm và băn khoăn của không ít người. Bởi vốn dĩ, giữa rất nhiều kênh trên YouTube dùng đủ chiêu trò với mục đích “câu view” kiếm tiền thì Hẻm Radio là một kênh hiếm hoi lựa chọn hướng đi hẹp: đọc sách. 

Phim

Âm nhạc

Sân khấu

Khai mạc vòng chung kết “Tài năng diễn viên sân khấu cải lương Trần Hữu Trang năm 2020”

Tối 26-10, tại Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang, Sở VH-TT TPHCM phối hợp Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, Hội Sân khấu TPHCM, Cục Nghệ thuật biểu diễn Bộ VH-TT-DL tổ chức khai mạc vòng chung kết cuộc thi “Tài năng diễn viên sân khấu cải lương Trần Hữu Trang năm 2020”, kéo dài đến 29-10.

Sách và cuộc sống

Cuộc gặp gỡ giữa khoa học và văn chương

Ngoài thể loại hiện thực, đời sống văn chương trong nước đang dần tiệm cận văn chương thế giới với sự xuất hiện của các thể loại như Fantasy, Sci-fi. Không ít tác phẩm ngay khi được xuất bản đã nhận được sự quan tâm và thích thú của độc giả, như: 451 độ F, Người minh họa, Xứ cát, Người máy có mơ về cừu điện không?… 

Sáng tác

Mẹ nào cũng thương con

Khoa không nhớ mặt má. Hồi ấy Khoa được ti những giọt sữa non đầu tiên, được má ẵm bồng u ơ ru ngủ, được tay má nhè nhẹ thả xuống thau nước ấm áp mỗi chiều…, là mẹ nuôi nói vậy chớ thằng nhỏ hơn tháng tuổi nhớ được gì. 

Mỹ thuật

Sức sống dòng chảy nghệ thuật dân gian trong tranh đương đại

Triển lãm Không có gì ở đằng sau (Nothing Behind, diễn ra từ ngày 21 đến 26-10 tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam) của họa sĩ trẻ Bùi Thanh Tâm - một trong những người tiên phong trong việc đưa tác phẩm ra quốc tế - đã đem đến những cảm xúc tươi mới trong dòng chảy nghệ thuật dân gian.