Từ ngôi trường rất nghèo đến “giàu có” về giá trị

Phía sau những con số tăng trưởng luôn có một dòng chảy bền bỉ - dòng chảy của nguồn nhân lực tri thức, được nuôi dưỡng qua từng thế hệ.

Những năm 1990, khi cánh cửa hội nhập bắt đầu mở ra, nhu cầu về một lực lượng lao động thành thạo ngoại ngữ và công nghệ trở nên cấp thiết. Trong bối cảnh đó, TPHCM với thể trạng năng động và nhu cầu đổi mới để phát triển, đã xác định giáo dục - đào tạo là chìa khóa then chốt. Chính tầm nhìn này đã mở ra những chính sách cởi mở cho chủ trương xã hội hóa giáo dục.

Từ chủ trương của Thành ủy TPHCM đến sự ủng hộ của ban ngành chức năng, nhiều chính sách và sự hỗ trợ cần thiết đã bật ra, mở ra một môi trường thuận lợi để xã hội hóa giáo dục phát triển. Giáo dục đại học ngoài công lập đã khởi đầu từ TPHCM.

Với sự ủng hộ của Thành ủy TPHCM, NGƯT Huỳnh Thế Cuộc, khi ấy đã đến tuổi nghỉ hưu, vẫn lựa chọn bắt đầu một hành trình mới không hề dễ dàng: thành lập Trường Dân lập Ngoại ngữ và Tin học Sài Gòn, sau đổi tên thành Trường Đại học Ngoại ngữ - Tin học TPHCM (HUFLIT) - trường đại học ngoài công lập đầu tiên tại khu vực phía Nam.

1897413084537267607.jpg

Chuyến khởi hành với nhiều đắn đo, khi có những đề nghị bảo trợ đi kèm lợi ích tài chính mà người làm thầy phải từ chối. Và rồi, trong một cuộc gặp giản dị, GS-NGND Trần Văn Giàu đã đồng ý bảo trợ mà không đặt ra bất kỳ điều kiện nào. Câu chuyện ấy, theo thời gian, trở thành một “cột mốc tinh thần”, nơi những giá trị đầu tiên của HUFLIT được xác lập. Con tàu tri thức đón thêm những nhà đầu tư cùng chí hướng gia nhập hành trình...

Những ngày đầu, ngôi trường rất “nghèo”. Bữa trưa được nấu ngay tại trường. Người đứng đầu không nhận lương. Nhiều cộng sự sẵn sàng làm việc mà chưa nghĩ đến thu nhập, nhưng lại nhất quyết giữ một nguyên tắc: giảng viên phải được trả lương xứng đáng. Trong những lựa chọn tưởng chừng nhỏ bé, một cách nghĩ về giáo dục dần hình thành - nơi chất lượng được đặt lên trên lợi ích, nơi con người được đặt trước những tính toán ngắn hạn.

Từ đó, một thứ “không được viết thành quy định” đã dần trở thành nếp. Ở HUFLIT, giáo dục không chỉ có tri thức, mà còn là bài học trách nhiệm, câu chuyện đồng hành được chia sẻ cùng nhau, nơi những yếu tố vật chất được đặt sang một bên và hướng người học đến những mục tiêu cao nhất để tạo ra giá trị cốt lõi vững chắc cho xã hội.

Câu chuyện trao truyền không dừng lại trong bài giảng, mà kéo dài sau giờ học, trong những lần góp ý, những lời động viên, những lúc sinh viên gặp khó khăn hay cả khi sinh viên đã tốt nghiệp ra trường nhưng cần sự định hướng…

Theo thời gian, khi thế hệ sáng lập dần lui về phía sau, thế hệ tiếp nối đã trưởng thành và từng bước đảm nhận vai trò dẫn dắt. Dù đã đi qua nhiều môi trường khác nhau nhưng họ vẫn chọn “trở về” và đồng lòng phát triển những giá trị cốt lõi cho đào tạo. Họ bắt tay xây quỹ hỗ trợ sinh viên không lãi suất hàng chục tỷ đồng mỗi năm, mở ra phương thức hỗ trợ về tài chính và tinh thần khi sinh viên cần kíp để theo đuổi mục tiêu học tập...

Từ những giá trị bình dị được vun đắp, sinh viên HUFLIT từng bước trưởng thành và tham gia vào nhiều lĩnh vực của nền kinh tế - xã hội, trở thành một phần trong lực lượng nhân sự chất lượng cao thạo ngoại ngữ - vững công nghệ - giỏi chuyên môn của thành phố và tiến xa trên hành trình của riêng mình.

Một môi trường giáo dục chất lượng, nhân văn không chỉ góp phần đào tạo ra lực lượng lao động trẻ, tri thức, tử tế và trách nhiệm, tham gia vào dòng chảy phát triển chung của thành phố, mà còn là nơi chắp cánh ước mơ cho nhiều người trẻ.

Tin cùng chuyên mục