Giáo sư Ishise Akiko (Nhật Bản) và nghệ sĩ Trần Đông (Trung Quốc): Ấn tượng đẹp về Việt Nam

Sau hai ngày diễn ra “Nhạc hội đàn tranh châu Á lần II – 2008” ở TPHCM, những hình ảnh về một đất nước Việt Nam thân thiện, mến khách, đã tạo được ấn tượng đẹp trong lòng nhiều đoàn nghệ sĩ quốc tế. Bên lề nhạc hội, chúng tôi có cuộc trò chuyện cùng nữ giáo sư Ishise Akiko (Nhật Bản) và nghệ sĩ Trần Đông (Trung Quốc)…

Giáo sư Ishise Akiko: “Người dân thành phố rất thân thiện”

*  Chào Giáo sư Ishise Akiko! Đây là lần đầu tiên giáo sư đến Việt Nam trình diễn, cảm nhận của giáo sư về đất nước, con người Việt Nam?

Giáo sư Ishise Akiko

* Khi đặt chân đến TPHCM, tôi rất ngạc nhiên về xe cộ lưu thông trên đường phố đông đúc. Người dân thành phố rất thân thiện. Tôi cảm nhận được nụ cười luôn rạng rỡ trên gương mặt của mỗi người Việt Nam.

*  Còn công chúng đến với nhạc hội?

*  Tôi rất vui khi được biểu diễn trong một khán phòng có đông đảo khán giả đón xem. Tôi nhận thấy khán giả Việt Nam rất nhiệt tình với âm nhạc.

*  “Cái duyên”đưa giáo sư mình đến với âm nhạc - đàn Koto?

*  Tôi sinh ra trong một gia đình, cha mẹ đều dạy đàn Koto. Năm lên 6 tuổi, tôi được cha dạy học nhạc và ngày tôi đến với âm nhạc là ngày 6-6. Bởi theo quan niệm, nếu mọi điều bắt đầu từ ngày 6-6 sẽ rất may mắn… Lúc mới đến với nghề, tôi mong ước mình sẽ phấn đấu trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng. Nhưng rồi lập gia đình, sinh con, tôi lại thay đổi suy nghĩ của mình, cố gắng trở thành một người thầy của nhiều học trò.

*  Hơn 60 năm theo nghề, giáo sư đã truyền dạy cho nhiều thế hệ học trò?

*  Hiện nay, ở Nhật Bản, số bạn trẻ theo học đàn truyền thống Koto cũng giảm nhiều theo thời gian. Bởi học đàn Koto rất tốn kém. Nhưng với một tình yêu nghệ thuật, cái tâm của một người thầy muốn truyền đạt những kinh nghiệm của mình, tôi luôn sẵn sàng tạo mọi điều kiện để bạn trẻ có thể học đàn Koto. Chẳng hạn như giảm học phí đến mức thấp nhất cho những bạn trẻ có hoàn cảnh khó khăn mà yêu thích học đàn Koto… Trong đoàn nghệ sĩ của Nhật Bản đến Việt Nam tham dự nhạc hội lần này có một học trò rất giỏi của tôi – đó là Sato Joji.

*  Với con cháu trong gia đình, giáo sư có truyền nghề cho ai?

*  Tôi có duy nhất cậu con trai, vả lại con trai tôi bảo: “đàn Koto dành cho nữ” nên không theo mẹ học nghề. (cười)

Nghệ sĩ Trần Đông: “Tôi ấn tượng với múa rối nước của Việt Nam”

*  Những ngày tham dự “Nhạc hội đàn tranh châu Á lần II – 2008”, anh có đi xem loại hình nghệ thuật truyền thống nào của Việt Nam?

Nghệ sĩ Trần Đông

*  Ngày 2-9, tôi đã đi xem nghệ thuật múa rối nước (ở Nhà hát Múa rối nước Rồng Vàng – PV) và chúng tôi thật sự ấn tượng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi được xem múa rối nước. Điều mà chúng tôi ấn tượng nhất là dàn nhạc, các nghệ sĩ chơi nhạc – thuyết minh hai bên sân khấu, còn ở dưới hồ nước các con rối diễn rất nhuần nhuyễn. Thật độc đáo. Tuy về nội dung, câu chuyện của múa rối nước, chúng tôi chưa hiểu lắm, nhưng qua âm nhạc, chúng tôi đã “cảm” được nghệ thuật múa rối nước của Việt Nam .

*  Anh đã từng biết đến quê hương, đất nước Việt Nam?

*  Tôi đã biết Việt Nam qua mạng internet với chợ Bến Thành, rồi các chợ nổi trên sông ở miền Tây. Tôi rất thích.

*  Sau chuyến đi này, anh sẽ trở lại Việt Nam tham quan?

*  Đương nhiên rồi. Tôi nghĩ, sắp tới, nếu có dịp, nhất định tôi sẽ trở lại Việt Nam để đi tham quan, về miền Tây xem chợ nổi…

*  Cảm nhận của anh về đàn tranh Việt Nam?

*  Đàn tranh của Việt Nam nhỏ, gọn và âm thanh rất thanh.

*  Xin cảm ơn Giáo sư Ishise Akiko và nghệ sĩ Trần Đông về cuộc trò chuyện này! 

ĐỖ HẠNH

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Trình diễn nghệ thuật tại phố đi bộ Nguyễn Huệ, quận 1. Ảnh: THÚY BÌNH

Kiến tạo không gian văn hóa TPHCM

Hơn 19 giờ, nhóm bạn trẻ kết nối nhau qua sở thích chụp ảnh đường phố hào hứng tới Công viên Lam Sơn (phía trước Nhà hát Thành phố, quận 1), chọn góc và liên tục bấm máy. Trần Ngọc Minh (28 tuổi, nhân viên văn phòng, ngụ quận 10) chia sẻ: “Những không gian trong thành phố như công viên, phố đi bộ là nơi để các nhóm bạn trẻ vui chơi vào cuối tuần. Trước đây, tôi hay đi săn ảnh ban đêm, gặp nhiều nhóm du khách, họ rất thích tìm hiểu văn hóa, đời sống của người dân địa phương”.

Phim

Âm nhạc

Hồng Hải - “Người đàn bà hát” nồng nàn, da diết với nhạc Trịnh

Hơn 60 năm qua, đã có biết bao nhiêu người hát nhạc Trịnh. Mỗi người đến với Trịnh và hát Trịnh theo một cách khác nhau. Hồng Hải - người được yêu mến đặt cho cái tên "Người đàn bà hát" sau 20 năm đắm mình với nhạc xưa đã ra album đầu tay gồm 12 ca khúc được Trịnh Công Sơn viết trong 10 năm 1962 - 1972. Chặng đường mở ra bằng Hành hương trên đồi cao (1962) và khép lại bằng Vẫn nhớ cuộc đời (1972), đó cũng là một hành trình người nghệ sĩ đi tìm bản thể của mình.

Sân khấu

Sách và cuộc sống

Sáng tác

Mùa lũ

Tôi không sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi hàng năm phải oằn mình gánh chịu bao nhiêu trận bão lũ. Nhưng, ký ức tuổi thơ tôi về một trận lụt duy nhất năm ấy đến nay chưa khi nào thôi ám ảnh. 

Mỹ thuật