Quyền Linh, Đức Thịnh, Hiếu Hiền: Những vai phụ khó quên

(SGGP 12G).- Đề tài về tình yêu gần như không thể thiếu vắng qua những bộ phim truyền hình phát sóng trên màn ảnh nhỏ thời gian gần đây. Xem phim, đôi khi, khán giả thật bất ngờ với một số nhân vật phụ bởi cách thể hiện tình yêu đầy ấn tượng…

Mộc mạc, lãng mạn

Diễn viên Hiếu Hiền (trái) trong phim Bỗng dưng muốn khóc

Trong phim Một ngày không có em, bên cạnh các diễn viên trẻ Kinh Quốc, Huỳnh Đông, Lương Thế Thành, Quỳnh Anh, Mai Phương, Thanh Ngọc… còn có sự góp mặt của ê kíp “liền anh, liền chị” tên tuổi: NSƯT Thanh Điền, Đào Bá Sơn, Trịnh Kim Chi, Quyền Linh… Phim mô tả khá nhiều câu chuyện tình yêu với đủ màu sắc hỉ, nộ, ái, ố của hai thế hệ trẻ, già nhưng không ít khán giả bày tỏ nhiều cảm tình với nhân vật Thông, anh chàng bán thịt heo si tình do diễn viên Quyền Linh thủ diễn.

Anh ta yêu Hương (Trịnh Kim Chi đóng) và kiên trì theo đuổi người phụ nữ mình thương yêu một cách chân thành. Quan niệm về tình yêu của Thông thật giản dị và mộc mạc. Chỉ đáng tiếc, ở kết phim, nhân vật Thông đang được xây dựng thật lãng mạn từ những tia lạc quan của tình yêu bỗng bị đẩy đến cái chết kỳ cục trong một cơn say sầu đời, đã khiến xui anh ta đi lang thang trên đường ray xe lửa!

Khi bộ phim Cô gái xấu xí phát sóng hơn 50 tập, diễn viên Đức Thịnh trong vai anh Phê được khán giả nhận xét “dẫu có mê gái nhưng vẫn là người thành thật trong tình yêu”. Phê được đánh giá là người đàn ông đáng tin cậy nhất so với thói thay người yêu như thay áo của Phó Giám đốc Tiến Mạnh (Bình Minh) và thói lập lờ, dối trá vị hôn thê của Tổng Giám đốc An Đông (Chi Bảo).

Thu hút sự theo dõi của khán giả đáng kể nhất trong thời gian gần đây là bộ phim Bỗng dưng muốn khóc. Chuyện phim có nội dung đầy màu sắc truyện cổ tích hiện đại. Sức hấp dẫn của phim nhờ các yếu tố: Diễn viên đẹp, cảnh quay đẹp, lời thoại bình dị, “rất đời” phù hợp cá tính và tính cách các nhân vật.

Đặc biệt, yếu tố giáo dục được thể hiện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Xem phim, ngoài hai nhân vật chính là một cặp đẹp đôi đáng yêu Tăng Thanh Hà - Lương Mạnh Hải, khán giả khó ai “ghét” được anh chàng bán chong chóng tên Hiều, béo, lùn tịt. Hiều (do diễn viên Hiếu Hiền đóng) là chàng trai trực tính, yêu nồng nhiệt nhưng cũng dễ nổi máu côn đồ khi lâm vào…“hoàn cảnh thất tình”! Hiều yêu đơn phương và sẽ tôn thờ “nàng tiên nhỏ dữ dằn” Trúc - Tăng Thanh Hà của mình mãi mãi nếu như không có sự xuất hiện “chen ngang” của Nam (Lương Mạnh Hải), một tên công tử đẹp trai, con nhà giàu, hư hỏng và bị cha mẹ “trục xuất” ra đường. Quá căm ghét Nam, Hiều tìm mọi cách “hắt” anh ta ra khỏi nhà Trúc. Trớ trêu, mọi âm mưu và hành động của Hiều luôn thất bại một cách… thảm hại!

Những nét duyên riêng

Với bề dày kinh nghiệm và tài năng diễn xuất, Quyền Linh và Đức Thịnh có thể nắm bắt vai diễn các gã “dại gái” một cách dễ dàng. Quyền Linh diễn khá tung hứng và tạo ấn tượng mạnh khi gặp tính cách nhân vật độc đáo như vai Thông (phim Một ngày không có em). Trong phim Cô gái xấu xí, Đức Thịnh cũng có cơ hội bộc lộ năng khiếu hài hước qua vai Phê một cách duyên dáng.

Xem phim Bỗng dưng muốn khóc, khán giả hình dung anh chàng Hiều xấu trai nhưng tốt bụng, phảng phất mô-típ nhân vật Quasimodo, phim Thằng gù nhà thờ Đức Bà hay ông chằn Shrek trong bộ phim cùng tên. Nhưng rồi, cũng chẳng có gì gọi là phảng phất bóng dáng Quasimodo, bóng dáng Shrek, Hiều vẫn là Hiều của Bỗng dưng muốn khóc. Trong phim, Hiếu Hiền thể hiện khá xuất sắc nét duyên riêng của một nghệ sĩ con nhà nòi (anh là con trai nữ nghệ sĩ Kim Ngọc và nhạc sĩ Đức Lang). Ảnh hưởng ít nhiều “gien” nghệ sĩ của cha mẹ, Hiếu Hiền vào vai khá nhuyễn, tinh tế và không kém phần duyên dáng từ dáng vẻ béo, tròn, chắc khỏe rất riêng của anh.

Hiện nay, mô-típ nhân vật của tình yêu trong một số phim truyền hình dễ lặp đi, lặp lại một cách nhàm chán. Vậy nên, tìm được nét riêng và thể hiện vai phụ tạo ấn tượng thú vị với khán giả cũng là sự thành công đáng quý của các nghệ sĩ.

YÊN NGỌC

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Trình diễn nghệ thuật tại phố đi bộ Nguyễn Huệ, quận 1. Ảnh: THÚY BÌNH

Kiến tạo không gian văn hóa TPHCM

Hơn 19 giờ, nhóm bạn trẻ kết nối nhau qua sở thích chụp ảnh đường phố hào hứng tới Công viên Lam Sơn (phía trước Nhà hát Thành phố, quận 1), chọn góc và liên tục bấm máy. Trần Ngọc Minh (28 tuổi, nhân viên văn phòng, ngụ quận 10) chia sẻ: “Những không gian trong thành phố như công viên, phố đi bộ là nơi để các nhóm bạn trẻ vui chơi vào cuối tuần. Trước đây, tôi hay đi săn ảnh ban đêm, gặp nhiều nhóm du khách, họ rất thích tìm hiểu văn hóa, đời sống của người dân địa phương”.

Phim

Âm nhạc

Hồng Hải - “Người đàn bà hát” nồng nàn, da diết với nhạc Trịnh

Hơn 60 năm qua, đã có biết bao nhiêu người hát nhạc Trịnh. Mỗi người đến với Trịnh và hát Trịnh theo một cách khác nhau. Hồng Hải - người được yêu mến đặt cho cái tên "Người đàn bà hát" sau 20 năm đắm mình với nhạc xưa đã ra album đầu tay gồm 12 ca khúc được Trịnh Công Sơn viết trong 10 năm 1962 - 1972. Chặng đường mở ra bằng Hành hương trên đồi cao (1962) và khép lại bằng Vẫn nhớ cuộc đời (1972), đó cũng là một hành trình người nghệ sĩ đi tìm bản thể của mình.

Sân khấu

Làm mới truyền thuyết xưa trên sân khấu cải lương

Vở cải lương Truyền tích Cổ Loa xưa (tác giả: Mai Hương - Nguyên Phương, đạo diễn: NSƯT Nguyên Đạt, cố vấn nghệ thuật: NSND Trần Ngọc Giàu) do Hội Sân khấu TPHCM đầu tư dàn dựng, vừa tham gia Liên hoan Sân khấu Thủ Đô lần thứ 4 - năm 2020 tại Hà Nội. Vở đoạt HCB, 4 HCV, HCB cá nhân. Tham gia biểu diễn có: NSƯT Tô Châu, NSƯT Xuân Hồng, các nghệ sĩ Điền Trung, Lệ Trinh, Bảo Trí, Hoàng Quốc Thanh, Thanh Sơn, nghệ sĩ xiếc, diễn viên múa… 

Sách và cuộc sống

“Gửi bố mẹ thân yêu”: Mạnh dạn bày tỏ tình cảm với bố mẹ

Trong khuôn khổ chương trình giao lưu ra mắt sách Gửi bố mẹ thân yêu vào chiều 18-10 tại Đường sách TPHCM, tác giả Tuấn Đức cùng ca sĩ Phạm Quỳnh Anh đã có những chia sẻ hữu ích và thú vị trong việc bày tỏ tình cảm với bố mẹ - vốn là một việc tưởng đơn giản nhưng lại không dễ dàng.

Sáng tác

Mùa lũ

Tôi không sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi hàng năm phải oằn mình gánh chịu bao nhiêu trận bão lũ. Nhưng, ký ức tuổi thơ tôi về một trận lụt duy nhất năm ấy đến nay chưa khi nào thôi ám ảnh. 

Mỹ thuật