Trần Đăng Khoa: "Nhạt là căn bệnh khó chữa nhất..."

"Tôi không có thói quen chấm điểm cho mình. Nếu chấm điểm nhan sắc, tôi thấy nhìn kỹ, nhắm mắt lại trông mình cũng đẹp trai. Còn văn chương để độc giả người ta tự nhiên, thoải mái chấm", nhà thơ bộc bạch.

- Lâu nay không thấy anh làm thơ mà chuyển sang viết báo. Vì sao vậy?

- Tôi ví mình là chim én, chim én chỉ bay vào mùa xuân, mùa đông phải đi tránh rét. Bây giờ là thời Internet, telephone, music, film... của những sản phẩm công nghệ hiện đại. Thơ ca là sản phẩm tinh thần, không thể tính bằng thời vụ. Cứ từ từ mà làm, chẳng đi đâu mà vội.

- Người ta đồn Trần Đăng Khoa làm những bài phỏng vấn, tự đặt câu hỏi, tự trả lời, nhưng đọc cũng thấy hay hay, lại chưa bị ai kiện cáo gì nên giờ vẫn đắt sô lắm. Cũng vì thế mà anh có biệt danh Khoa "Cuội". Cảm giác anh thế nào?

- Hì...hì. Ai muốn nghĩ gì thì nghĩ. Ánh trăng mất vẻ lung linh, hấp dẫn nếu thiếu Cuội. Câu chuyện cổ tích không hoàn hảo nếu vắng Cuội. Cuộc sống sẽ mất thi vị nếu không có Cuội. Nhưng tôi không phải Cuội. Tôi là Trần Đăng Khoa.

- Sự cả nể của anh cũng nổi tiếng không kém thơ anh. Ai xin gì anh cũng cho, ai nói gì anh cũng vâng, sự thực trong lòng anh lúc đó thế nào?

- Cũng tùy từng người, tùy từng lúc, từng nơi, từng hoàn cảnh, từng trạng thái của tôi lúc đó. Cũng tùy.

- Trong cuộc sống, anh thích và ghét nhất điều gì?

- Tôi thích sự chân thực, thành thật. Tôi ghét trò mưu mô.

- Đã bao giờ anh bị người khác mưu mô hại?

- Cái đó với tôi là vô nghĩa bởi tôi không ngại những thứ như thế. Người yêu thương quý mến giúp đỡ tôi rất nhiều, người ghét ít lắm.

- Nhiều ông nghệ sĩ mắc những căn bệnh y học phải bó tay. Anh nghĩ đó là bệnh gì?

- Bệnh nhạt. Nhạt là căn bệnh khó chữa nhất vì nó không phải là cái xấu để triệt tiêu. Nhạt là sự quên lãng. Quên đi rồi thì người ta cũng chẳng mất thì giờ với những người sống nhạt.

- Vậy cứ để bệnh nhạt sinh sôi, nảy nở như vậy sao?

- Sợ nhất là đôi khi mình lại sợ cái thứ không nhạt ấy, lại chỉ thích những cái gì nhàng nhàng bàng bạc, vì nhạt không nằm trong đường đạn nào cả, luôn an toàn. Những anh nhạt lúc nào cũng sống yên ổn, nhưng vô vị. Xã hội không bao giờ tiến lên được bởi những anh nhạt. Chân lý thuộc về số ít.

- Vậy những người không nhạt thì thế nào?

- Luôn luôn sóng gió và không bao giờ được yên. Ông Hai-nơ nói một câu rất hay: "Trên đời này, cái người làm cho tôi ghét nhất, không phải người tôi yêu, cũng không phải người tôi ghét mà chính là người không làm cho tôi yêu mà cũng chẳng làm cho tôi ghét. Đấy chính là cái anh nhạt".

(Theo Đàn ông )

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Khởi động cuộc thi Miss World Vietnam 2021

Khởi động cuộc thi Miss World Vietnam 2021

Sau gần 2 năm đương nhiệm, Hoa hậu Lương Thuỳ Linh cùng Á hậu Kiều Loan, Á hậu Tường San tái hợp trong bộ ảnh mới. Bộ ảnh cũng là hoạt động đầu tiên khởi động cuộc thi Miss World Vietnam 2021 (Hoa hậu Thế giới Việt Nam). Cuộc thi bắt đầu mở cổng tiếp nhận hồ sơ dự thi từ hôm nay 4-3-2021.

Phim

6 tiếng chiếu sớm, phim Bố già thu 10,6 tỷ đồng

Sau 6 tiếng công chiếu đầu tiên từ 18 giờ ngày 5-3, phim điện ảnh Bố già thu về 10,6 tỷ đồng, đồng thời xác lập kỷ lục ấn tượng, góp tín hiệu đáng mừng cho thị trường điện ảnh Việt và tạo nên cơn địa chấn phòng vé.

Âm nhạc

Thi sáng tác ca khúc dành cho thiếu nhi

Trung ương Đoàn vừa phát động cuộc thi sáng tác ca khúc dành cho thiếu nhi, chào mừng 80 năm ngày thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh.

Sân khấu

Nỗ lực sáng đèn sàn diễn

Khi TPHCM cho phép hoạt động trở lại các sân khấu, nhưng vẫn đảm bảo nguyên tắc phòng dịch, các nghệ sĩ, nhân viên... nhiều đơn vị nghệ thuật vui mừng vì sắp được làm nghề, sau một tháng sân khấu tắt đèn.

Sách và cuộc sống

“Chạy trời không khỏi đau”: Khám phá những bí mật của nghề bác sĩ

Cuốn sách Chạy trời không khỏi đau (tựa gốc: This Is Going To Hurt) do NXB Kim Đồng vừa ấn hành, được ví như “bản báo cáo không khoan nhượng” về những sự thật ít người biết, những “mặt trái” ít được hé lộ về nghề bác sĩ từ góc nhìn của người trong cuộc. Tác giả Adam Kay đồng thời là một diễn viên hài, biên kịch phim điện ảnh và truyền hình đã nhận được nhiều giải thưởng.

Sáng tác

Đôi bàn tay

Người yêu đầu đời của tôi có đôi bàn tay xấu. Bàn tay của thiếu nữ mười bảy, mười tám mà nổi gân, thô ráp... Cô ấy có khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đẹp, dáng xinh, nhưng nhà nhiều em, đi học về là quần quật chuyện nhà, nên đôi tay xấu là chuyện thường tình. 

Mỹ thuật

Sài Gòn tương giao

Triển lãm “Sài Gòn tương giao” trưng bày hơn 20 tác phẩm của sinh viên năm cuối ngành Thiết kế ứng dụng sáng tạo - Đại học RMIT tại Bảo tàng TPHCM. Những câu chuyện đời thường của người dân TP được kể lại theo một cách mới, chân thật và sinh động, thể hiện nhiều góc nhìn khác nhau của giới trẻ về một Sài Gòn - TPHCM năng động, sáng tạo nhưng cũng rất gần gũi, thân thương.